Khối ngành Ngoại ngữ

Giáo dục Nhật Bản: Có được dạy thêm và học thêm?

Giáo dục Nhật Bản: Có được dạy thêm và học thêm?

 

Học sinh tham gia vào Hội khỏe của trường

Giáo dục đào tạo Nhật Bản có những nét độc lạ so với Nước Ta. Nếu ở Nước Ta thực thi theo quy mô 5-4-3 – 4 ( nghĩa là 5 năm tiểu học, 4 năm trung học cơ sở, 3 năm trung học và 4 năm ĐH ) thì ở Nhật Bản là 6-3-3 – 4. Học sinh tiểu học mở màn đi học từ lúc 7 tuổi thay vì 6 tuổi như Nước Ta và năm học mới mở màn từ tháng tư hàng năm ( học viên sẽ được nghỉ Hè, nghỉ Đông và nghỉ Xuân ) .Nhật Bản là nước luôn có những chủ trương nhằm mục đích cải cách nền giáo dục một cách tổng lực. Mỗi thời kỳ đều gắn giáo dục với nghĩa vụ và trách nhiệm của quốc gia .

Tại sao lại như vậy?

Tiến sĩ Trần Thanh Liên (Đại sứ quán Việt Nam tại Nhật Bản) cho rằng, bởi lẽ như vậy bởi vị Thiên hoàng cho rằng, việc làm đầu tiên để cuộc cải cách đạt được hiệu quả là phải giáo dục cho nhân dân, họ sẽ thức thời mà giúp vua giúp nước trong công cuộc đưa Nhật Bản trở thành một đất nước giàu mạnh. Năm 1872, học chế được Bộ Giáo dục ban bố, bắt đầu một giai đoạn phát triển mới trong lịch sử nền giáo dục Nhật. Triều đình cũng cho du học sinh sang các nước phương Tây (phần lớn là Anh, Đức, Mỹ), học về hệ thống chính trị, quân sự và kinh tế ở những nước này. Sau khi về cố quốc, những học sinh giỏi nhất trong số đó sẽ tham gia vào việc giúp vua dựng nước. Những điều mới lạ mà các du học sinh được từ nước ngoài sẽ được Thiên hoàng và các cố vấn phân tích, chọn lọc, áp dụng trong nhiều lĩnh vực. Năm 1889, triều đình Minh Trị ban bố sắc lệnh giáo dục. 

Theo sắc lệnh giáo dục, nền giáo dục mới nhằm mục đích đem lại những giá trị ý thức tân tiến. Bên cạnh đó, cũng trong sắc lệnh này, triều đình khuyến khích nhân dân không được quên nền tảng Nho giáo xưa, tuyên dương ý thức thượng võ truyền thống vốn có của người Nhật, nhưng cũng học hỏi văn hoá những nước phương Tây. Dưới thời Minh Trị, có lẽ rằng không có một những tầng lớp nhân dân nào, thậm chí còn phụ nữ, không được học tập. Không những giáo dục lý luận, triều đình còn chú trọng tới giáo dục kỹ thuật thực nghiệm, giáo dục về cả dân sự lẫn quân sự chiến lược .
Nhờ có những chủ trương đúng đắn của Thiên hoàng Minh Trị, Nhật Bản trở thành một xã hội có nến giáo dục tốt, với ý muốn đầy tham vọng : ” học tập phương Tây, đuổi kịp phương Tây, vượt phương Tây “. Dưới triều vua Minh Trị, người ta thực thi việc giáo dục trên khắp Nhật Bản, ở mọi nơi có những trường mẫu giáo, tiểu học, trung học, ĐH, hay những cơ sở phục vụ việc giáo dục được mở bán khai trương. Thiếu nhi – hầu hết là những đứa bé từ 6 đến 14 tuổi – đều bị bắt buộc phải học tập. Đối với cấp học của họ, triều đình không ngần ngại chịu nghĩa vụ và trách nhiệm chi trả những khoản ngân sách .

Quan tâm tới giáo dục thể chất, nhân cách sống

Song song với việc đào tạo và giảng dạy tri thức và đạo đức. Nhật Bản đặc biệt quan trọng chăm sóc tới giáo dục sức khỏe thể chất để thế hệ mần nin thiếu nhi tương lai hoàn toàn có thể tăng trưởng tổng lực .
Ngay từ bậc tiểu học thì học sinh Nhật Bản đã được giáo dục sức khỏe thể chất một cách rất kỹ lưỡng. Sau giờ học, những em dù là học viên lớp 1, thường được phân công thành từng nhóm để trực nhật. Các em sẽ tự lau bàn, lau sàn lớp học, tham gia vệ sinh toàn trường vào ngày qui định. Hàng ngày đều có một tiết thể dục. Dù trời nắng hay tuyết rơi ( trừ những ngày mưa bão, tuyết rơi nhiều ), những em đều phải mặc bộ thể thao ra sân tập .

Trẻ em Nhật Bản rất thích hoạt động giải trí ngoại khóa

Điều này giúp những em học viên rèn luyện thân thể, hướng tới nâng cao sức khỏe thể chất, tính tự lập ngay từ nhỏ, hay nói cách khác ngay từ khi có ý niệm về đời sống .
Trẻ nhỏ Nhật Bản được khuyến khích hoạt động trong giờ đi dạo chứ không ngồi tại lớp học. Những giờ nghỉ giải lao giữa những tiết học lê dài 10 phút tuy nhiên cũng có nhiều trường cho nghỉ đến 20 phút .
Những ngày lạnh buốt, những em học viên vẫn được tham gia nhiều hoạt động giải trí để rèn luyện thân thể, tăng cường sức đề kháng với môi trường tự nhiên. Các thầy cô giáo thể dục ở Nhật luôn tổ chức triển khai nhiều hoạt động giải trí, game show hoạt động và theo sát những học viên .
Phương pháp giáo dục xen kẽ trong lớp và ngoài trong thực tiễn giúp trẻ không có cảm xúc nhàm chán trong giờ học đồng thời giúp trẻ năng động và ham học hỏi hơn .

Kết quả là học sinh Nhật rất thích tham gia các hoạt động ngoại khóa. Đây thực sự là chính sách giáo dục rất tốt, giúp trẻ em được rèn luyện sức khỏe ngay từ khi còn bé để sau này có sức khỏe làm việc, cống hiến cho đất nước.
Nếu ghé thăm những trường tiểu học hay trung học ở Nhật các bạn sẽ dễ dàng bắt gặp hình ảnh đôi bóng đá mini tại một trường tiểu học ở đất nước mặt trời mọc, học sinh ở đây rất chăm chỉ. Nền giáo dục Nhật Bản hướng tới giáo dục thể chất thông qua các trò chơi giúp các em nhỏ phát triển toàn diện cả về sức khỏe lẫn trí tuệ.

Cả thầy cô lẫn học viên đều mê hồn tham gia một lớp dạy nhảy sau giờ học chính khóa. Điều này giúp học viên và thầy cô thân thiện hơn, tạo năng lực san sẻ và liên kết giữa học viên và giáo viên. Học sinh cũng sẽ có ý thức học tập và biết phấn đấu hơn, giáo viên cũng chớp lấy được tâm ý của từng học viên để có cách dạy bảo tốt hơn .
Thông qua những hoạt động giải trí này, người Nhật luôn muốn nâng cao niềm tin đồng đội và thao tác nhóm, ý thức thao tác hết mình vì một tập thể hơn là một cá thể .

Hun đúc tinh thần tự lập, tính tập thể từ mầm non

Ở Nhật Bản, mần nin thiếu nhi không phải là lò luyện thiên tài hay trí mưu trí, cũng không phải là nơi để nhồi nhét học chữ học số sớm. Trẻ em đến trường hầu hết để đi dạo, thưởng thức và sống trong tập thể .
Các nhà giáo dục Nhật Bản cho rằng để trẻ hoàn toàn có thể tiếp thu kỹ năng và kiến thức tốt, ở quá trình đầu đời trẻ cần một khung hình khỏe mạnh, hoạt động và sinh hoạt đúng giờ giấc, tâm hồn nhiều mẫu mã, ham học hỏi. Việc chơi với chữ số, vần âm, làm quen với ngoại ngữ, rèn luyện phẩn xạ của bộ não, rèn luyện hoạt động tinh cũng là hoạt động giải trí quan trọng được lồng ghép trong những game show … nhưng không phải là mục tiêu chính của trường mẫu giáo .

Những năm 80 của thế kỷ XX, kinh tế Nhật Bản đạt được những thành tựu làm cả thế giới kinh ngạc. Cùng với việc nghiên cứu phát triển kinh tế và chính trị, giáo dục trở thành điểm nóng không thể bỏ qua. Sau Chiến tranh thế giới thứ hai, ở khắp nơi trên đất nước Nhật Bản, người ta đua nhau bàn tới một vấn đề – đó là “đầu tư giáo dục”. 

Những đứa bé Nhật ngay từ thơ bé đã được rèn luyện tính chịu đựng trước khó khăn vất vả và phải tự lập dữ thế chủ động trong mọi biến cố hoàn toàn có thể xảy ra. Tính tự lực và tự giác luôn được những ông bố bà mẹ Nhật Bản đưa vào giải pháp giáo dục con cháu của mình. Qua những bài rèn luyện sức khỏe thể chất này, ở Nhật rất ít trẻ nhỏ mắc bệnh về đường hô hấp như sổ mũi, viêm họng ... do biến hóa thời tiết. Ở Nhật, trẻ con luôn phải mặc quần soóc vào mùa đông, lạnh không hề hấn gì với chúng. Quan điểm của bậc cha mẹ là : “ Lý do chúng tôi đưa bọn trẻ tới trường mần nin thiếu nhi là để chúng ốm mà ! ” .


Đối với những bậc phu huynh Nhật Bản, ngay từ khi trẻ nhỏ từ 2-3 tuổi đã phải bước vào tiến trình tự lập. Một trong những phương pháp này như sau : “ Trẻ 2 tuổi muốn hoạt động giải trí, luôn luôn có nhu yếu hoạt động chân tay, khung hình. Nếu đè nén ý muốn này trẻ nhỏ sẽ bị ức chế. Còn nếu biết phát huy ý muốn này, trẻ sẽ trở thành người có năng lực hoạt động rất tốt .
Vì vậy hãy để trẻ đi bộ thật tốt khi được 2 tuổi. Đi bộ coi như bài rèn luyện hàng ngày, cũng là cách để trẻ có đầu óc mưu trí hơn. Tuy nhiên, nếu chỉ đi bộ trên đường bằng phẳng thì chưa tuyệt vời. Phải cho trẻ đi cả đường dốc, nhấp nhô, cầu một thanh, treo bậc thang lên xuống, trẻo bậc, nhảy bậc … ”
Hiện nay những bậc cha mẹ Nhật Bản cho rằng : “ Chỉ trong đi dạo con người mới có năng lực tìm được niềm vui cũng như hứng thú. Khi đi dạo, con người ta không bị câu thúc bởi những lễ nghi hoặc chịu ảnh hưởng tác động bởi những thói quen tập quán, cho nên vì thế người ta đạt được niềm tin vô cùng tự do. Vui chơi tuy chưa thể gọi là một hành vi nhiều tính phát minh sáng tạo nhưng lại mang tính thể nghiệm lớn. Đối với con trẻ, chính đi dạo là môi trường tự nhiên đem lại nhiều sự học tập hơn cả ” .
Phong cách sống trong tập thể được vun sới thêm ở bậc tiểu học và trung học. Ngoài việc học tập những môn học theo chương trình của bộ giáo dục Nhật, những em được khuyến khích gia nhập một hoặc hai câu lạc bộ ( CLB ) gồm những CLB thể dục thể thao như lượn lờ bơi lội, bóng chày, bóng đá, thể dục nghệ thuật và thẩm mỹ, quyền Anh, Karate, Nhu đạo … và những CLB khác như CLB nói tiếng Anh, tiếng Pháp, CLB cờ tướng Nhật, cờ vây, CLB khiêu vũ, CLB tranh biện … Các CLB thể thao này là lò luyện những tuyển thủ vương quốc ở Nhật .


Ngay từ những năm ở trường mần nin thiếu nhi, trẻ nhỏ Nhật Bản đã mở màn học tập phong thái sống tập thể, biết tôn trọng kỷ luật và pháp lý. Việc tham gia những CLB ngay từ hồi mần nin thiếu nhi đã giúp người Nhật thao tác có hiệu suất cao cao hơn vì họ đã quen đặt quyền lợi và nghĩa vụ của tập thể lên trên quyền lợi và nghĩa vụ riêng tư, sẵn sàng chuẩn bị hợp tác với đồng liêu, y hệt như họ đã hợp tác với đồng đội trong hoạt động và sinh hoạt CLB xưa kia. Và ý thức đồng đội này đã được hun đúc ngay từ bé và từ những việc li ti nhất .

Học thêm (Juku)

Juku tiên phong ở nước này được xây dựng trong thời kỳ Edo ( 1603 – 1868 ) như thể một nơi dạy những môn kinh viện, võ thuật và mỹ thuật cho người lớn. Phải đến sau những năm 30 của thế kỷ 20, juku được tái hiện như là phần bổ trợ cho những trường học thường thì. Số lượng những juku tăng nhanh trong những thập kỷ tiếp theo, tuy nhiên phải đến thập kỷ 70, juku mới thực sự trở nên phổ cập. Khi nền kinh tế tài chính Nhật Bản tăng trưởng nhanh, nhiều người hoàn toàn có thể tiêu tốn nhiều hơn cho giáo dục con cháu theo học tại juku với mức học phí lên tới 800.000 yen / năm .

 


Những năm 80-90 của thế kỷ trước, học thêm cũng đã từng là áp lực đè nén của học sinh Nhật Bản để hoàn toàn có thể vào những trường học tốt. Do vậy, không ít những học viên, cha mẹ đã bị bệnh niềm tin hoặc tự sát do quá áp lực đè nén .
Trước thực trạng đó, học thêm ở Nhật được cải cách, đồng thời coi trọng việc giáo dục nghề nghiệp, đào tạo và giảng dạy nghề nhằm mục đích hướng học viên lựa chọn việc học, nghề nghiệp tương lai tương thích với năng lượng của mình .
Học thêm ở Nhật Bản tập trung chuyên sâu vào lứa tuổi tiểu học, trung học cơ sở với mục tiêu tương hỗ bổ trợ kiến thức và kỹ năng và hướng dẫn cách học. Hình thức học thêm không được tổ chức triển khai tại những trường công lập, dân lập mà được tổ chức triển khai cho những trường học dự bị hoạt động giải trí kinh doanh thương mại trong việc dạy học những môn học theo nhu yếu gồm có tiếng Anh được gọi là Juku .
Hiện tại trên toàn Nhật Bản có khoảng chừng hơn 55.000 khu vực tổ chức triển khai dạy thêm, trung bình 1000 học viên tiểu học, trung học cơ sở và trung học có 4,1 cơ sở hoàn toàn có thể học thêm. Trong đó, tỉnh có nhiều khu vực học thêm nhất là tỉnh Wakaya với 5,85 điểm dạy thêm / 1000 học viên, sau là tỉnh Fukushima, Ehime, Hyogo … tỉnh có tỷ suất thấp nhất là Iwate với 2,5 khu vực dạy thêm / 1000 học viên. Theo phân bổ vùng, khu vực Tây Nhật Bản có nhiều học viên học thêm nhất và tối thiểu là khu vực Đông Bắc Nhật Bản .
Nhập học vào những Juku không cần bất kỳ một kiểm tra hay sát hạch nào mà chỉ cần ĐK là được học. Học sinh theo học sẽ được giảng dạy theo nhu yếu của học viên và cha mẹ .

giáo dục nhật bản

Tại Nhật Bản, có khoảng chừng 20 chuỗi Juku lớn trong mạng lưới hệ thống những trường dự bị ở Nhật Bản, trong đó, Kumon là cơ sở lớn nhất với gần 2 triệu học viên trên toàn nước. Cơ sở lớn thứ hai là Eikoh, có gần 1 triệu học viên. Trên thị trường giáo dục Nhật Bản, ngoài những trường số 1 này, còn có hàng ngàn trường juku cỡ trung bình và nhỏ ở những địa phương và những trường nhỏ hơn với hơn chục giáo viên .
Học thêm ở Nhật Bản là trọn vẹn tự nguyện, không bắt buộc. Hiện tại, một phần những cha mẹ Nhật Bản cho rằng trường công không đủ để những con em của mình họ tăng trưởng, nên họ cho những em học thêm sau giờ học tại Juku. Tại những Juku thời hạn hoàn toàn có thể qui định từ 2 h30 chiều-20h. Theo đó, những em hoàn toàn có thể đến học bất kỳ khi nào trong khung giờ đó, tùy theo giờ kết thúc trên lớp hoặc hoạt động giải trí của mình. Giờ học cũng không cố định và thắt chặt là 1 tiếng hay 2 tiếng mà phải kết thúc phần kiến thức và kỹ năng mà thầy, cô qui định cho buổi học hôm đó. Em nào kết thúc sớm hoàn toàn có thể về sớm. Một cô giáo tiểu học ví dụ điển hình hoàn toàn có thể cùng lúc dạy cho nhiều học viên với những trình độ khác nhau .

Tuy nhiên, học thêm ở các Juku khá cao. Một học sinh tiểu học học hai buổi một tuần phải đóng khoảng 130 USD/tháng. Đây chỉ là mức trung bình bởi có những nơi thu cao hơn. Do vậy, Juku là một hình thức kinh doanh manh lại lợi nhuận rất cao. Trung bình một năm, một học sinh tiểu học có thể chi phí vài ngàn USD cho việc học thêm.

Bên cạnh học thêm những môn chính như Toán, tiếng Nhật … những em cũng tham gia những khóa học thêm về bóng chày, bóng đá, âm nhạc, vẽ … làm cho áp lực đè nén cũng tăng lên. Nhưng những em và cha mẹ học viên lại thấy hài lòng .
Tuy nhiên chất lượng tại những cơ sở dạy thêm vẫn là mối chăm sóc lớn của những nhà giáo dục Nhật Bản. Bởi lẽ Bộ giáo dục Nhật Bản lại không tham gia trực tiếp quản trị nhân viên cấp dưới và mạng lưới hệ thống sách giáo khoa của những cơ sở này. Một giáo viên dạy nhiều học viên trình độ khác nhau, nội dung học không thống nhất … vẫn là điều mà Nhật Bản đang tích cực tìm ra giải pháp. / .

Học sinh Việt Nam học thêm vẫn chưa là gì so với các nước?

Trước những tranh luận về cấm dạy thêm, học thêm, nhiều cha mẹ đã có những quan điểm khác nhau. Nhiều người cho rằng, học viên Nước Ta học thêm vẫn còn ít .

xem thêm: ngôn ngữ nhật bản có nên học trong tương lai

“Nguồn: tổng hợp từ Internet”

Tin liên quan

Ngành ngôn ngữ Anh – Những điều thí sinh cần biết! – Trường đại học Tài chính – Ngân hàng

khoinn

Tổng quan ngành ngôn ngữ anh tên là gì?

khoinn

Ngôn ngữ Trung Quốc là gì? Ra trường làm những nghề nào?

khoinn

Leave a Comment